mị và a phủ

Hơn nữa những tháng ngày bị đày đọa, bị hành hạ đến mức "quen khổ", Mị dần trở nên vô cảm với nỗi đau của người khác. Vậy nên, sự dửng dưng của Mị trước hoàn cảnh của A Phủ chính là một nét xuất thân trong nghệ thuật miêu tả tâm lý của Tô Hoài Mị cứu A Phủ bởi cô thấy sự bất công, phi lí sắp giết chết một con người vô tội và nhận thức "người" cũng là để qua đó nhận thức, soi sáng "mình" cho nên, có thể nói, Mị cắt dây trói cứu A Phủ, cũng là Mị đã tự cắt dây trói buộc cô với nhà thống lí Đề bài: Phân tích nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài Bài làm: Tô Hoài là một trong những nhà văn lớn của nền văn học Việt Nam hiện đại. Ông đã có rất nhiều những tác phẩm có giá trị, tiêu biểu là truyện ngắn "Vợ chồng A Phủ" tác phẩm đã rất thành công trong việc khắc họa - Mị từng lặng trong bóng tối, sau đó Mị vùng chạy theo A Phủ. - Mị cắt dây trói cho A Phủ là Mị cũng cắt sợi dây trói cường quyền và thần quyền đã bao năm qua buộc chặt cuộc đời kiếp sống trâu ngựa. Và đúng như ai đó đã từng nói, khi cắt dây cứu A Phủ, Mị đã tự cắt dây trói buộc cuộc đời mình với nhà thông lí Pá Tra. Câu chuyện về Mị, được bắt đầu từ một hình ảnh rất giàu sức gợi: "Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lí Pá Tra, thường thấy có một Süddeutsche Zeitung München Heirat Und Bekanntschaften. Gợi ý làm bài Đây là kiểu bài so sánh trên sự phân tích nhân vật. Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài là câu chuyện về cuộc đời của Mị và A Phủ. Hai nhân vật này có những điểm giống nhau về số phận và tính cách, song lại có nhiều điểm khác nhau, đù cả hai đều là nhân vật chính, gắn bó với nhau suốt chiều dài của tác phẩm. Trình bày bài viết theo các ý chính sau 1. Sự giống nhau. - Tính cách Mị và A Phủ đều là những người lao động có phẩm chất tốt đẹp. Cả hai đương còn trẻ. + Mị là người con gái xinh đẹp, yêu đời, yêu cuộc sống. Mị cũng là rất hiếu thảo với cha. Do đó, dù biết quý trọng cuộc sống tự do, khao khát hạnh phúc của riêng mình, nhưng Mị vẫn đành lòng làm người con dâu gạt nợ nhà thống lý Pá Tra, cam chịu kiếp, sống ngựa trâu. + A Phủ là thanh niên khỏe mạnh, giàu bản lĩnh và thiết tha yêu đời. Khi cả làng Hángbla bị đậu mùa, chết cả, người ta bắt A Phủ đem xuống bán đổi thóc của người Thái dưới cánh đồng. Mới mười tuổi, nhưng A Phủ gan bướng, không chịu ở dưới cánh đồng thấp. A Phủ bỏ trốn, lưu lạc nơi này, nơi khác. Lớn lên, anh biết đúc lưỡi cày, biết đục cuốc, lại cày giỏi và đi săn bò tót rất bạo. Khi A Sử đến phá đám chơi của thanh niên trong làng, A Phủ, mặc dù biết hắn là con quan, vẫn không sợ, xông vào đánh. - Số phận + Mị và A Phủ đều là những ngườỉ nghèo, bị áp bức, bóc lột và cuối cung phải làm nô lệ cho nhà thống lý Pá Tra. Mị trở thành con dâu gạt nợ; A Phủ là người ở gạt nợ. + Sau một thời gian bị đày đọa, cả hai đều an phận. Nhưng rồi đã tự giải thoát. Họ đi từ đấu tranh tự phát đến đấu tranh tự giác. Đây cũng là con đường tất yếu để tìm đến hạnh phúc của những người nghèo miền núi dưới chế độ thực dân phong kiến. 2. Sự khác nhau - Tính cách + Mị là người con gái có tâm hồn rất nhạy cảm. Chỉ tiếng sáo, tiếng hát đêm xuân vọng lại đã khiến cô thiết tha bổi hổi, sống lại thế giới của ngày trước đầy sắc màu và tươi trẻ của mình. Mị lại là người sâu lắng, chín chắn, giàu sức sống biểu hiện qua đời sống nội tâm phong phú, khi sôi nổi, mãnh liệt, khi trầm uất, nghẹn ngào... Vì thế, tác giả chú ý khắc họa đời sống nội tâm của nhân vật Mị Nhân vật nghĩ nhiều, nói ít, ít hành động, nhiều đoạn chỉ là độc thoại nội tâm như đêm mùa xuân Mị nghe tiếng sáo, đêm cô cởi trói cho A Phủ... Còn có thể thấy rõ, Mị là phụ nữ nên lắm lúc yếu đuối, dễ xúc động nhìn thấy A Phủ khóc thì thương cảm... + A Phủ là chàng thanh niên nghèo, mồ côi, sống tự lập từ bé. Cuộc sống đó đã rèn luyện cho A Phủ sự cứng cỏi, ngang bướng, lòng ngay thẳng đánh lại A Sử; vào rừng săn bò tót, chăn bò, chăn ngựa; khi bị đánh vẫn chịu đứng, không nói năng gì; khi được cởi trói thì vùng bỏ chạy.... Với A Phủ, tác giả chủ yếu khắc họa nhân vật bằng hành động. - Số phận + Mị tiêu biểu cho người phụ nữ nghèo miền núi dễ dàng bị cướp, bị giày vò thân xác, làm con dâu gạt nợ là gánh chịu thân phận thấp kém hơn cả con vật.... + A Phủ tiêu biểu cho thanh niên nghèo miền núi, là người ở gạt nợ, là công cụ lao động đắc lực cho chủ. 3. Đánh giá Mỗi nhân vật, nhà văn tập trung khắc họa theo cách riêng, trở thành những chân dung tiêu biểu cho một lớp nguời. Dù là A Phủ, hay Mị, khi xây dựng, Tô Hoài đều gửi gắm nhiều tình thương yêu, trân trọng. Phân tích nhân vật Mị trong Vợ chồng A PhủTóm tắt nhân vật Mị siêu ngắn do VnDoc biên soạn bám sát chương trình Ngữ Văn 12 sẽ giúp các em học sinh có thêm tài liệu học tập các văn bản, ôn thi học kì và luyện tập các đề văn lớp 12 có đáp tích nhân vật Mị - Tóm tắtTóm tắt nhân vật Mị ngắn nhất - Bài mẫu 1Tóm tắt nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ siêu ngắn - Bài mẫu 2Tóm tắt nhân vật Mị ngắn nhất - Bài mẫu 3Tóm tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 4Tóm tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 5Tóm tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 6Khái quát về tác giả Tô HoàiKhái quát chung về truyện ngắn Vợ chồng A PhủBản quyền tài liệu thuộc về cấm mọi hành vi sao chép nhằm mục đích thương tắt nhân vật Mị ngắn nhất - Bài mẫu 1Mị là cô gái xinh đẹp lại có tài thổi sáo nên được nhiều chàng trai theo đuổi nhưng cuối cùng lại bị A Sử bắt về nhà trình mà và làm con dâu gạt nợ cho nhà Thống lí Pá Tra. Ban đầu Mị rất đau khổ, tuyệt vọng, tìm đến cái chết nhưng vì thương cha nên tiếp tục sống. Lâu ngày trong cái khổ Mị cũng quen dần, chỉ lầm lũi như con rùa trong xó cửa; không buồn cũng không vui. Năm ấy Hồng Ngài ăn tết muộn, Mị lén uống rượu, trong cơn say Mị như sống lại những ngày trước, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử đánh và trói ở góc nhà. Mị được cởi trói để chăm sóc A Sử khi hắn bị A Phủ đánh. Một lần thấy A Phủ bị trói ở góc nhà và khóc vì làm mất bò, Mị đã cắt dây cởi trói cho A Phủ và theo A Phủ đến Phiềng tắt nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ siêu ngắn - Bài mẫu 2Mị là cô gái tự do, xinh đẹp, có nhiều tài lẻ và được nhiều người theo đuổi. Một đêm, nghe tiếng bước chân ở vách nhà, tưởng người yêu mình, Mị đưa tay ra thì bị A Sử - con trai thống lí Pá Tra bắt đi. Hôm sau, Mị bị trình ma làm dâu nhà thống lí để trả nợ ngày xưa bố mẹ Mị lấy nhau vay tiền của nhà lão. Thời gian đầu, Mị vô cùng phiền muộn, cô luôn nghĩ đến cái chết để được giải thoát, nhưng khi nghe lời cha can ngăn và nghĩ đến hoàn cảnh của cha mình, Mị không nỡ ăn lá ngón tự tử mà quay về tiếp tục làm con dâu gạt nợ. Ngày qua ngày, Mị lầm lũi như con rùa trong xó cửa, hàng ngày lặp đi lặp lại những việc làm như một cái máy, cảm xúc trong Mị bị chai sạn, cô không vui cũng không buồn. Ngày tết, Mị lén uống rượu, khi Mị đã ngà ngà say, tiếng sáo diều đưa Mị về những ngày tươi đẹp trước, Mị thấy bổi hổi bồi hồi, sống lại bao kỉ niệm. Mị quyết định sắm sửa đi chơi nhưng lại bị A Sử bắt và trói đứng ở cột nhà không cho đi. Đêm đến, Mị vẫn miên man trong cơn say nhưng khi tỉnh rượu, Mị thấy đau và sợ. A Sử bị A Phủ đánh, Mị được cởi trói để đi hái thuốc cho chồng, Mị chăm sóc A Sử nhưng còn bị hắn đánh. Mị nghe thấy người ta đánh đập A Phủ, từ đó A Phủ phải làm thuê cho nhà thống lí để trả nợ vì đánh A Sử. Một hôm A Phủ làm mất bò, lại bị nhà thống lí đánh, trói ở góc nhà. Mấy hôm liền, Mị không quan tâm nhưng đến khi thấy giọt nước mắt của A Phủ, Mị động lòng thương cảm, cắt dây cởi trói và cùng A Phủ bỏ trốn đến Phiềng tắt nhân vật Mị ngắn nhất - Bài mẫu 3Mị là cô gái xinh đẹp lại có tài thổi sáo nên được nhiều chàng trai theo đuổi nhưng cuối cùng lại bị A Sử bắt về nhà trình mà và làm con dâu gạt nợ cho nhà Thống lí Pá Tra. Ban đầu Mị rất đau khổ, tuyệt vọng, tìm đến cái chết nhưng vì thương cha nên tiếp tục sống. Lâu ngày trong cái khổ Mị cũng quen dần, chỉ lầm lũi như con rùa trong xó cửa; không buồn cũng không vui. Năm ấy Hồng Ngài ăn tết muộn, Mị lén uống rượu, trong cơn say Mị như sống lại những ngày trước, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử đánh và trói ở góc nhà. Mị được cởi trói để chăm sóc A Sử khi hắn bị A Phủ đánh. Một lần thấy A Phủ bị trói ở góc nhà và khóc vì làm mất bò, Mị đã cắt dây cởi trói cho A Phủ và theo A Phủ đến Phiềng tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 4Cha mẹ Mị lấy nhau thiếu tiền nên phải vay nhà thống lí. Sau này khi Mị lớn lên xinh đẹp đã bị A Sử - con trai thống lí Pá Tra bắt về trình ma làm dâu gạt nợ. Mị đau khổ, tìm cách tự vẫn nhưng được cha can ngăn nên tiếp tục sống như một cái xác không hồn, hằng ngày làm việc như một cỗ máy, một người ở. Trong đêm tình mùa xuân, Mị uống rượu say và nhớ về những ngày còn tự do. Mị tính đi chơi thì bị A Sử đàn áp. Mị được một người phụ nữ trong nhà cởi trói để đi hái thuốc và chăm sóc chồng khi hắn bị A Phủ đánh. Một thời gian sau, A Phủ làm mất bò nhà thống lí bị bắt trói ở góc nhà và bỏ đói, Mị nhìn thấy giọt nước mắt của A Phủ, thương tâm nên cắt dây cởi trói và chạy theo A Phủ đến Phiềng Sa, sau này đi theo Cách tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 5Mị trước khi về làm dâu nhà thống lí Pá Tra là một cô gái xinh đẹp và tài hoa. Mị có một tình yêu trong sáng. Cô gái chăm chỉ, cần cù, hiếu hạnh, khát khao được sống tự do, không tham cuộc sống sang giàu, rất ý thức về nhân cách của mình. Một đêm khuya Mị nghe tiếng gõ vách, Mị hồi hộp lặng lẽ quơ tay lên thì gặp hai ngón tay lách vào khe gỗ, Mị bị bắt cóc về làm dâu gạt nợ nhà thống lý Pá Tra để trừ số nợ bố mẹ từ ngày bố mẹ Mị lấy nhau mượn nhà hắn. Họ nhốt Mị vào buồng, cúng ma làm dâu. Mị lâm vào một tình cảnh éo le, bất hạnh, bị tròng bởi dây trói “con nợ bắt buộc” và “con dâu bị ép buộc”. Những ngày đầu làm dâu Mị buồn tủi, đau khổ, rất đơn độc và thấm thía nỗi đau của một người con gái bị cướp đoạt. Mị đã trốn khỏi nhà thống lí Pá Tra, định tìm cái chết để tự giải thoát mình nhưng vì lòng hiếu thảo, thương bố nên Mị đã cố gắng chịu đựng, dũng cảm quay trở về nhà thống lí. Lần lần, mấy năm qua, mấy năm sau, bố Mị chết. Mị cũng không còn tưởng đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử nữa. Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi. Mị sống lầm lũi, âm thầm, trở thành người nô lệ cam chịu, nhẫn nhục đến mức tê liệt cả ý thức, buông xuôi, phó mặc cho hoàn cảnh. Mị sống cuộc sống lặng lẽ, âm thầm, không sinh khí với những dấu hiệu sự sống mất dần trong cô không nói, không cười, không nhớ, chỉ buồn rười rượi,… Hồng Ngài năm ấy ăn tết muộn vào lúc gió và rét rất dữ dội. Tiếng sáo đã thức tỉnh tâm hồn, sức sống của Mị. Ngày tết, Mị cũng uống rượu. Rồi say, Mị lịm mặt ngồi đấy nhìn mọi người nhảy đồng, người hát, nhưng lòng Mị thì đang sống về ngày trước. Mị muốn đi chơi, Mị cũng sắp đi chơi. Mị quấn lại tóc, Mị với tay lấy cái váy hoa ở phía trong vách. Mị bị A Sử đàn áp thô bạo. Mị thổn thức nghĩ mình không bằng một con ngựa… Sáng tỉnh dậy, Mị cảm giác sợ và đau đớn khi nghĩ về thân phận mình. Nhìn những giọt nước mắt của A Phủ, Mị xúc động thấy thương cho A Phủ và nhớ lại nỗi đau chính mình. Sức sống cùng sự đánh thức tâm hồn, lòng thương người cùng cảnh ngộ đã giúp Mị vượt qua nỗi sợ, Mị quyết định cởi dây trói cho A Phủ và tự giải thoát tắt nhân vật Mị siêu ngắn - Bài mẫu 6Mị là một người con gái xinh đẹp, tự do, có nhiều tài lẻ và là người được nhiều chàng trai theo đuổi. Vào một đêm nọ, khi nghe tiếng bước chân ở cạnh vách nhà, do tưởng là người yêu mình, Mị đã đưa tay ra thì bị con trai thống lí Pá Tra là A Sử bắt đi. Ngày hôm sau, Mị bị bắt trình ma làm dâu của nhà thống lí để thay trả món nợ mà ngày xưa bố mẹ Mị lấy nhau do không có tiền buộc phải vay của nhà lão. Thời gian đầu mới về làm dâu, Mị từ cô gái vô tư yêu đời trở nên vô cùng phiền muộn, lầm lì cô luôn nghĩ đến cái chết để có thể giải thoát bản thân, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của người cha già mình, Mị không nỡ lòng ăn lá ngón mà chết đi. Sống trong vòng quay của kiếp làm dâu nợ nần phải trả, Mị gồng gánh công việc hàng ngày của mình như một cái máy, chỉ cảm thấy trống rỗng trống rỗng. Mỗi ngày, cô ấy lặp đi lặp lại những công việc giống nhau, di chuyển chậm chạp như một con rùa trong sân. Trong ngày Tết, Mị lén uống rượu say. Tiếng diều đưa cô về những ngày xưa đẹp đẽ, làm sống lại bao kỉ niệm. Nàng định ra ngoài vui chơi nhưng bị A Sử bắt trói lại. Vào ban đêm, cô vẫn trong cơn say, nhưng khi tỉnh dậy, cô cảm thấy đau đớn và sợ hãi. A Sử bị A Phủ đánh, Mị cởi trói đi lấy thuốc cho chồng. Dù đã chăm sóc A Sử nhưng cô vẫn bị anh đánh. Nghe tin A Phủ bị đánh, Mị xúc động rơi nước mắt, cắt dây trói giúp A Phủ trốn sang Phiềng quát về tác giả Tô HoàiTô Hoài 1920 - 2014 tên khai sinh là Nguyễn Sen, quê nội ở thị trấn Kim Bài, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông nay thuộc Hà Nội nhưng sinh ra và lớn lên ở quê ngoại - làng Nghĩa Đô, thuộc phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông nay là phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy, Hà Nội trong một gia đình thợ thủ công. Thời trẻ, ông đã phải lăn lộn kiếm sống bằng nhiều nghề, như làm gia sư dạy kèm trẻ, bán hàng, làm kế toán hiệu buôn,… và nhiều khi thất Hoài bước vào con đường văn học bằng một số bài thơ có tính chất lãng mạn và một cuốn truyện vừa, viết theo dạng võ hiệp, nhưng rồi ông nhanh chóng chuyển sang văn xuôi hiện thực và được chú ý ngay từ những sáng tác đầu tay, trong đó có Dế Mèn phiêu lưu 1943, ông gia nhập Hội Văn hóa cứu quốc. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông làm báo và hoạt động văn nghệ ở Việt Bắc. Sau hơn 60 năm lao động nghệ thuật, ông đã có gần 200 đầu sách thuộc nhiều thể loại khác nhau truyện ngắn, tiểu thuyết, kí, tự truyện, tiểu luận và kinh nghiệm sáng Hoài là một nhà văn lớn, có số lượng tác phẩm đạt kỉ lục trong văn học hiện đại Việt Nam. Ông có vốn hiểu biết phong phú, sâu sắc về phong tục, tập quán của nhiều vùng khác nhau trên đất nước ta. Ông cũng là nhà văn luôn hấp dẫn người đọc bởi lối trần thuật hóm hỉnh, sinh động của người từng trải, vốn từ giàu có, nhiều khi rất bình dân và thông tục nhưng nhờ cách sử dụng đắc địa và tài ba nên có sức lôi cuốn, lay động người phẩm chính Dế Mèn phiêu lưu kí, O chuột, Quê người, Nhà nghèo, Truyện Tây Bắc, Miền Tây, Cát bụi chân ai,…Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ 1952 in trong tập Truyện Tây quát chung về truyện ngắn Vợ chồng A Phủ1. Hoàn cảnh ra đời Vợ chồng A PhủTruyện ngắn Vợ chồng A Phủ là tác phẩm đặc sắc trong tập Truyện Tây Bắc 1953 Đó là kết quả của chuyến đi tham dự chiến dịch giải phóng Tây Bắc của nhà văn Tô Hoài mà tác giả đã "cùng ăn, cùng ở, cùng làm" với đồng bào dân tộc Tây Bắc trong suốt 8 tháng của năm 1952. Tác giả đã thổ lộ "Đất nước và con người Tây Bắc đã để thương để nhớ cho tôi nhiều, không thể bao giờ quên". Với những giá trị trên truyện ngắn Vợ chồng A Phủ xứng đáng là một trong những truyện ngắn xuất sắc của văn học Việt Nam, được tặng giải Nhất - giải thưởng Hội Văn nghệ Việt Nam 1954 - Bố cục Vợ chồng A PhủPhần 1 từ đầu đến “bị đánh vỡ đầu” Cuộc sống và diễn biến tâm trạng của Mị khi ở nhà thống lí Pá 2 tiếp đó đến “đánh nhau ở Hồng Ngài” Hoàn cảnh của A Phủ và cuộc xử kiện ở nhà thống lí Pá 3 còn lại Mị cởi trói cho A Phủ và hai người chạy trốn khỏi Hồng Giá trị nội dung Vợ chồng A Phủ“Vợ chồng A Phủ” là câu chuyện về những người dân lao động vùng núi cao Tây Bắc không cam chịu bọn thực dân, chúa đất áp bức, đày đọa, giam hãm trong cuộc sống tối tăm đã vùng lên phản kháng đi tìm cuộc sống tự cũng nói lên ước mơ về một cuộc sống tự do, hạnh phúc của người Giá trị nghệ thuật Vợ chồng A PhủNghệ thuật xây dựng nhân vật, miêu tả tâm lí nhân vật sinh động, có cá tính đậm thuật miêu tả phong tục tập quán của Tô Hoài rất đặc sắc với những nét riêng cảnh xử kiện, không khí lễ hội mùa xuân, những trò chơi dân gian, tục cướp vợ, cảnh cắt máu ăn thề,....Nghệ thuật miêu tả thiên nhiên miền núi với những chi tiết, hình ảnh thấm đượm chất thuật kể chuyện tự nhiên, sinh động, hấp ngữ tinh tế, mang đậm màu sắc miền Chủ đềQua câu chuyện về cuộc đời của Mị và A Phủ, Tô Hoài đã thể hiện một cách xúc động nỗi khổ cực của người dân miền núi Tây Bắc dưới ách thống trị của bọn chúa đất thực dân, đồng thời phát hiện, khẳng định vẻ đẹp, sức sống mãnh liệt và quá trình vùng lên tự giả phóng, xây dựng lại cuộc đời của các bạn tham khảo thêm các bài viết dưới đây của chúng tôiTổng hợp 150 đoạn văn nghị luận xã hội 200 chữNghị luận xã hội về trí và nhânĐoạn văn nghị luận xã hội 200 chữNghị luận xã hội 200 chữ về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộcTrên đây VnDoc đã giới thiệu tới các em Tóm tắt nhân vật Mị siêu ngắn. Bài viết đã gửi tới bạn đọc những mẫu tóm tắt về nhân vật Mị. Hi vọng qua bài viết này bạn đọc có thêm tài liệu bổ ích nhé. Mời bạn đọc cùng tham khảo thêm mục Soạn văn 12, Văn mẫu 12... So sánh nhân vật Mị và Thị qua tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” và “Vợ Nhặt” Mị và Thị là những hình ảnh đại diện cho nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại xã hội xưa. Qua tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” và “Vợ Nhặt”, chúng ta đã có thêm những góc nhìn sâu sắc về số phận của người phụ nữ cũng như những vẻ đẹp tâm hồn tiềm ẩn bị vùi lấp trước bi kịch cuộc đời. So sánh nhân vật Mị và Thị Mở bài Giới thiệu hình ảnh người phụ nữ Việt Nam xưa qua so sánh nhân vật Mị và ThịThân bài so sánh nhân vật Mị và người vợ nhặt từ số phận đến tính cáchSự tương đồng về nỗi đau bị đẩy đến bước đường cùng trong so sánh nhân vật Mị và ThịVẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ khi so sánh Mị và Thị Mở bài Giới thiệu hình ảnh người phụ nữ Việt Nam xưa qua so sánh nhân vật Mị và Thị Xuyên suốt nền văn học Việt, nét đẹp của người phụ nữ như một nguồn cảm hứng bất tận của thơ ca. Từ cổ chí kim với hình ảnh nàng Kiều tài hoa cùng khát vọng sống mãnh liệt trước số phận bạc mệnh; đến một chị Dậu bị xã hội nửa phong kiến vùi dập đến túng quẫn giữa màn đêm không tìm thấy lối thoát. Số phận bi thảm đầy sự bất công, cay đắng tủi nhục ấy lại chẳng thể vùi lấp đi vẻ đẹp nơi tâm hồn ẩn chứa nơi trái tim họ. Vợ chồng A Phủ” với nhân vật Mị và “Vợ nhặt” với nhân vật Thị cũng là những người phụ nữ với nét đẹp tâm hồn tài hoa, không đầu hàng trước số phận như vậy. Dù hoàn cảnh bi thương khác nhau nhưng giữa những tầm thường cuộc đời, vẻ đẹp của họ vẫn được Tô Hoài và Kim Lân khắc họa sâu sắc, để lại những rung cảm khó có thể phai mờ trong lòng độc giả. Sự tương đồng về nỗi đau bị đẩy đến bước đường cùng trong so sánh nhân vật Mị và Thị Khi so sánh nhân vật Mị và Thị, ta nhận ra đây đều là đại diện cho những người phụ nữ ở tầng lớp thấp của xã hội lúc bấy giờ. Tuy “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” nhưng cuộc đời của họ đều là một tấn bi kịch, thân phận thấp cổ bé họng, số phận “bèo dạt mây trôi”, túng quẫn vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nhân vật Mị – một đóa hoa vùng Tây Bắc hội tụ được những nét đẹp tâm hồn của người miền núi Đẹp người, đẹp nết, cần cù, hiếu thảo và rất mực tài hoa. Ấy vậy mà đóa hoa tuyệt sắc đó lại phải gánh chịu kiếp sống giam cầm, trở thành một “cô con dâu gạt nợ”. Dưới sự áp bức đầy cường quyền thần quyền cùng hủ tục đè nặng, Mị gần như trở nên tê liệt. Cô trở nên mất sự phản kháng, trở nên con cam phận “mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”. Cô là một con người bằng xương bằng thịt nhưng lại chẳng thể tự quyết định số phận của mình. Vì cha mà Mị chẳng thể đành lòng mà tự vẫn, vì A Sử mà cô không thể đi chơi trong đêm tình mùa xuân. Danh nghĩa là con dâu cả nhưng thật ra lại là nô lệ mãn đời cho ngôi nhà ấy. Sự cam chịu đến thống khổ đã biến cô gái Mông sức sống mơn mởn và trở thành một con người lầm lũi, túng quẫn, héo hắt. Tuổi xuân của Mị đã bị giam cầm như chính thân xác của Mị. “Ở lâu trong cái khổ Mị quen với nó rồi” Cuộc đời Mị vẻn vẹn chỉ còn thu lại bằng chiếc cửa sổ “mờ mờ, trăng trắng không biết là sương hay là nắng”. Một xã hội hiện thân mà kẻ thống trị nắm giữ mọi quyền hành còn những người thấp hơn bị coi như cỏ rác. Không phải là kiếp sống giam cầm, mất tự do như Mị nhưng Thị trong “Vợ nhặt” lại phải lâm vào hoàn cảnh lay lắt giữa sự sống và cái chết, vật vờ trong nạn đói khủng khiếp năm 1945. Vì cái đói cái túng quẫn đeo bám, Thị trở thành một con người không còn gì cả. Không có tên, cũng chẳng có gốc gác, cô “gầy vêu rách như tổ đỉa”, “khuôn mặt lưỡi cày xám xịt” không quá khứ, mất luôn cả lòng tự trọng. “Thị gầy xọp” “khuôn mặt lưỡi cày xám xịt” chỉ nhìn đập vào mắt người đọc “hai con mắt trũng hoáy”. Tất cả các chi tiết đó không khiến chúng ta bàng hoàng và liên tưởng đến một bóng ma vật vờ không có sức sống. Thị trải qua cuộc sống lê la, nay đây mai đó, chỉ sống qua ngày chứ chẳng còn tha thiết đến ngày mai. Vì vậy, cô nhanh chóng víu lấy nhân vật Tràng mà nào có cần nghĩ suy. Cái đói không chỉ vùi lấp sức sống vẻ ngoài của thị mà còn tàn tạ cả tính cách. Vì đói mà thị trở nên “chao chát”, “chua ngoa, đanh đá”. Thị “cong cớn”, “sưng sỉa” khi nói chuyện. Cái đói khiến thị quên đi cả lòng tự trọng của một con người. Thấy cái ăn trước mặt, thì chẳng ngần ngại mà “sà xuống cắm đầu ăn một chặp bốn bát bánh đúc liền chẳng chuyện trò gì”. Thị rơi vào bi kịch theo không người ta về làm vợ chỉ để có cái ăn. Hoàn cảnh xô đẩy đã khiến tất cả bị che lấp, chẳng còn lòng tự trọng và vẻ đẹp nơi tâm hồn nữa. Xã hội khiến một người con gái tàn lụi như một cái xác không hồn. Vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ khi so sánh Mị và Thị Cùng cực là thế, đớn đau là thế nhưng ẩn sâu bên trong họ, khát vọng sống vẫn luôn âm ỉ cháy. Dù tưởng chừng đã ở đáy vực của sự tuyệt vọng, nhưng cả Thị và Mị lại luôn khát khao được sống, được tự do là chính mình, sống một cuộc đời đúng nghĩa chứ không phải chỉ là tồn tại. Khát vọng sống được thể hiện qua những cách khác nhau khi ta so sánh nhân vật mị và thị. Ngòi bút hiện thực của Tô Hoài và Kim Lân phác họa sâu sắc nỗi đau cuộc đời họ, nhưng chẳng thể làm mờ đi sức sống mãnh liệt trong họ. Sức sống tiềm tàng mãnh liệt của Mị như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, âm ỉ cháy suốt mạch chuyện. Tựa như một cây cỏ dại, tuy mỏng manh, yếu ớt nhưng bền bỉ, quật cường. Lần thứ nhất, nó trỗi lên mạnh mẽ lúc Mị mới trở thành con dâu gạt nợ. Tủi cực, buồn bã dồn đọng, Mị định ăn lá ngón tự tử. Nàng ý thức được sự tự do, vận mệnh của bản thân mình đã bị tước đi và trao cho kẻ khác. Tìm đến cái chết lúc đó mặc dù theo nghĩa tiêu cực như là một cách chạy trốn, giải thoát Mị khỏi những ràng buộc và khổ đau. Nhưng đó có lẽ chính là cách phản kháng mạnh mẽ nhất Mị có thể làm được lúc bấy giờ, là sự khẳng định cho khát vọng sống tự do của Mị. Lần thứ hai, nó được thể hiện trong đêm tình mùa xuân. Niềm khao khát hạnh phúc lứa đôi nhen nhóm cháy khi tiếng sáo của trai làng gọi bạn tình mỗi mùa xuân đến. Mị nhớ da diết những ngày tháng tươi đẹp trong quá khứ. Từ tâm trạng, Mị chuyển thành hành động Mị uống rượu. Mị lấy rượu uống “ừng ực từng bát một”, tưởng như uống những khao khao trong lòng, quên đi những căm hận, buồn khổ. Tác động cảm xúc và men rượu đã khiên Mị thoát khỏi sự vô cảm bấy lâu. “Phơi phới đến góc nhà lấy ống mỡ, xắn một miếng bỏ thêm vào đĩa đèn cho sáng”, “Thắp sáng niềm tin, giã từ bóng tối” “trong lòng đột nhiên vui sướng! Mị trẻ lắm. Mị muốn đi chơi”. Thậm chí khi A Sử thản nhiên chà đạp ước mơ của Mị, trói nàng vào cột. Trong căn phòng tối như hũ nút, khát khao đó vẫn cháy “như không đang biết mình đang sợ bị trói, Mị vẫn nghe tiếng sáo đưa Mị đi theo những cuộc chơi”. Nỗi đau thể xác đã chẳng thể nào đè bẹp khát khao ấy. Tất cả những nhân tố ấy như nhen nhóm từng chút, từng chút một, để rồi khi Mị chứng kiến cảnh A Phủ bị trói, sức sống ấy đã bùng cháy quyết liệt, mạnh mẽ. Chính niềm đồng cảm giữa những con người cùng túng khổ đã lấn át tất cả, trong phút chốc làm tan biết cả nỗi sợ và cái chết rình rập, Mị cắt dây trói cứu A Phủ. Hành động cởi trói cho A Phủ hay cũng chính là Mị cởi trói cho cuộc đời mình. Mị đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết, giữa lựa chọn nhẫn nhịn và khao khát được sống một cuộc đời đúng nghĩa của một con người. Và niềm khát khao sống đã chiến thắng. Mị đã chọn kết thúc những thống khổ trong lòng, chọn kết thúc quãng đời đày ải, tối tăm trước đây để học cách bắt đầu một cuộc đời mới. Khi so sánh nhân vật mị và thị, ta thấy rất nhiều điểm tương đồng. Phía sau tình cảnh vất vưởng, nhân vật Thị vẫn âm ỉ khát vọng sống mãnh liệt. Thị sẵn sàng đồng ý theo Tràng làm vợ cũng chỉ là vì để được sống chứ không phải là lẳng lơ. Dù là đánh mất tôn nghiêm, tự trọng, nhưng đó là tất cả nỗ lực khát khao để có được miếng ăn, để được sống. Dẫu có rẻ mạt và tầm thường, chỉ với bốn bát bánh đúc, hai hào dầu, một thúng con là bán rẻ bản thân, nhưng để tồn tại thì còn ý chí nào mạnh mẽ, quật cường hơn thế? Thị nào có biết Tràng là người như thế nào? Xấu tốt ra sao? Thi đánh đổi cả đời mình vào một canh bạc. Lúc thị về đến nhà Tràng, chứng kiến “ngôi nhà vắng teo đứng rúm ró trên mảnh vườn mọc lổn nhổn những búi cỏ dại”, cô nàng bèn “nén một tiếng thở dài”. Tưởng chừng trong tiếng thở dài chỉ có sự ngao ngán, thất vọng, ấy thế nó còn chứa đựng bao lo lắng cho tương lai ngày mai. Mị trở nên trách nhiệm với mái ấm nhỏ của mình, Mị bắt đầu mơ, bắt đầu tin vào một cái kết lạc quan ở phía trước. Mà trên đời này có hy vọng nào mà chẳng đi cùng sợ hãi. À thì ra, dẫu Thị có thể hiện bao nhiêu chua chát, đanh đá, nàng vẫn là một người phụ nữ hiền hậu, đảm đang, biết lo toan, chăm chút cho mái ấm của mình. Không chỉ thế, thị còn thể hiện bao nhiêu nét đẹp gia giáo khi gặp bà cụ Tứ. Nàng trở nên e thẹn, dè dặt, chỉ dám “ngồi mớm” vào mép giường, hơn nữa còn rất ý tứ, cung kính trong chào hỏi với mẹ chồng. Đến Tràng cũng bất ngờ và “Tràng nom thị hôm nay khác lắm, rõ ràng là người đàn bà hiền hậu, đúng mực không còn vẻ gì chao chát, chỏng lỏn như những lần Tràng gặp ở ngoài tỉnh”. Phải chăng tình thương giữa người với người thật sự có sức mạnh diệu kỳ cảm hóa con người thị? Trong bữa cơm, dẫu chỉ có “niêu cháo lõng bõng, mỗi người được lưng hai bát đã hết nhẵn”, nhưng Thị lại chẳng hề khó chịu, so đo. Nàng đã mang hơi ấm gia đình đến cho ngôi nhà, sưởi ấm tâm hồn của một Tràng cục mịch, sưởi ấm cả khuôn mặt “bủng beo u ám” của bà cụ Tứ để hôm nay trông bà “rạng rỡ hẳn lên”. Dẫu là những nhân duyên chắp vá và chẳng thể nào hoàn mỹ, nhưng tất cả những nỗ lực để sống, để tồn tại của Thị giúp thay đổi và tiếp thêm lửa cho gia đình nhỏ này. Kết bài so sánh nhân vật Mị và Thị thông qua hai tác phẩm So sánh nhân vật Mị và Thị, dù hoàn cảnh khác nhau, nỗi bi ai thống khổ khác nhau nhưng vẻ đẹp ẩn chứa bên trong trái tim người phụ nữ đều sáng lấp lánh. Một người con gái kiên cường phá bỏ xiềng xích giam hãm mất tự do để sống một cuộc đời mới hay một người vợ vứt đi cái tôi để mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tất cả đều thể hiện nội lực sinh tồn mạnh mẽ không gì dập tắt được. So sánh nhân vật mị và thị ta nhận ra Kim Lân và Tô Hoài đã tài tình khắc họa chân dung người phụ nữ trong xã hội mới với những phẩm chất tốt đẹp. Đó cũng chính là lời kêu gọi của cách mạng, của chủ nghĩa nhân đạo luôn tồn tại và cháy trong tim mỗi người phụ nữ Việt suốt hàng ngàn năm qua. Home / Văn mẫu / Lớp 12 / Sự giống và khác nhau về số phận và tính cách của Mị và A Phủ 01/04/2015 Lớp 12, Văn mẫu 6,640 Lượt xem– Giống nhau Mỵ và A Phủ đều là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến bấy giờ và cả hai đều có khát vọng về đời sống tự do. Sức sống của Mỵ và A Phủ không bị hoàn cảnh đen tối tiêu diệt mà vẫn tiềm ẩn và cuối cùng bùng lên mãnh liệt.– Khác nhau Mị bị giam cầm trong nhà Thống lí Pá Tra rất lâu nên Mị có tính cách cam phận, chịu đựng. Còn A Phủ mồ côi từ nhỏ, sống tự lập từ nhỏ, do đó, sự phản kháng của A Phủ mãnh liệt hơn, táo bạo luận cho bài viết Nhận xét Có thể bạn quan tâmTrình bày những nét chính về cuộc đời và nghệ thuật của Tô HoàiEm hãy trình bày những nét chính về cuộc đời và nghệ thuật của Tô …

mị và a phủ