cám ơn em vẫn cười

Cảm ơn nụ cười của em. Rồi chúng ta lại trở về với cuộc sống của mỗi người. Em rồi sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn anh, còn anh rồi cũng sẽ gặp được người con gái chấp nhận bản thân và cả quá khứ của anh. Anh và em có lẽ rằng sẽ hạnh phúc! Chỉ khác Xem truyện Cám Ơn Em Vẫn Cười của tác giả Dịch Tu La, đã Full (Full). Bạn có thể xem trên điện thoại, PC, Máy tính bảng. Nguyễn Ngọc Kim Ngân. Cám ơn em, đã khoác lớp da dê tiếp cận anh. Cám ơn em, cố lấy can đảm bày tỏ với anh. Cám ơn em, từng tờ rồi từng tờ memo. Cám ơn em, cắt đứt tình duyên cũng không trốn chạy. Cám ơn em, đưa tấm khiên bện từ lời nói dối hướng về anh, đưa đầu - Tranh bé chào hỏi, bé xin lỗi, bé cảm ơn, bút màu - Giá treo tranh III. Tổ chức hoạt động Hoạt động của cô 1. Hoạt động 1: Giới thiệu bài - Cô cho trẻ xem video gia đình bạn Minh 2. Hoạt động 2: Phát triển bài - Chúng mình vừa được quan sát gia đình bạn nào? Thơ chúc 20 11 ngắn gọn ý nghĩa Thơ Chúc 20/11 Ngắn Gọn Ý Nghĩa ️️ 75+ Bài Hay Nhất Tổng Hợp Những Bài Thơ Mừng Ngày 20/11 Ý Nghĩa Và Hay Nhất. Süddeutsche Zeitung München Heirat Und Bekanntschaften. Definition from Wiktionary, the free dictionary Jump to navigation Jump to search Vietnamese[edit] Pronunciation[edit] Hà Nội IPAkey [kaːm˧˩ ʔəːn˧˧] Huế IPAkey [kaːm˧˨ ʔəːŋ˧˧] Hồ Chí Minh City IPAkey [kaːm˨˩˦ ʔəːŋ˧˧] Audio Hồ Chí Minh Cityfile Verb[edit] cảm ơn • 感恩, 敢恩 Alternative form of cám ơn “thank you” [2012, Ruelle, Joe, “Chuyện tôi, Mỹ Tâm và nước mắm Phú Quốc [The Story about Me, Mỹ Tâm and Phú Quốc Fish Sauce]”, in Ngược chiều vun vút [Whooshing toward the Other Way]‎[1]Anh vẫn nhớ lần đầu tiên lên sân khấu tặng hoa cho em. Em cười duyên, nói “cảm ơn”. Ôi, lúc đó em không thể hiểu anh xúc động như thế nào! Anh xem tất cả các clip phỏng vấn của em trên truyền hình, xem đi xem lại, và anh thấy em luôn chỉ nói “cám ơn” – tức chữ “cám” có dấu sắc. Nhưng chắc chắn, một trăm phần trăm, lúc mình gặp nhau trên sân khấu ngày hôm đó em đã nói “cảm ơn” với anh, chữ “cảm” có dấu hỏi. […] Điều em muốn nói nhưng không thể nói được trước đám đông là em cảm thấy đặc biệt ấn tượng với anh, rất muốn biết thêm về anh, muốn “hỏi” anh rất nhiều still remember the first time I went onstage and gave you flowers. You smiled elegantly, and you said “cảm ơn”. Oh, you wouldn’t have known how touched I was then! I’d watched all of your interviews on TV, all over and over again, and I’d noticed you’d always said “cám ơn” – the “cám” with the sắc tone. But I’m one hundred percent sure that, at the moment we met onstage that day, you said “cảm ơn” to me, with the “cảm” with the hỏi tone. […] What you wanted to profess but couldn’t in front of the whole crowd was that you felt especially impressed by me, that you wanted to know a lot more about me, that you wanted to “hỏi” ask me about a lot of things.] Usage notes[edit] Similar to chào and chúc, a subject is not needed, if you're the one who's doing the thanking. Even young children can get away without a subject. Unlike chào and chúc, only compatible with xin, not kính. Thus, xin cảm ơn, not *kính cảm ơn. The difference between cám ơn and cảm ơn is not all clear-cut, and it's largely based on personal preference or gut feelings. Some may insist that cám ơn is more colloquial, others may insist cảm ơn is somehow more "correct", others still may insist that the former feels more northern and the latter more southern. In quick speech, the tone of cảm may be weakly enunciated and the glottal stop of ơn may be dropped, yielding [kaməːn] with a shorter hỏi tone. References[edit] Jean-Louis Taberd 1838, Dictionarium Anamitico-Latinum, p. A41. Vũ Văn Kính 1991, Tự Điển Chữ Nôm. Categories Vietnamese phrasebookVietnamese terms with IPA pronunciationVietnamese terms with audio linksVietnamese lemmasVietnamese verbsVietnamese terms with quotations Thời gian thử thách không được dẹo Cộng đồng Đế Quốc Sói Hoang, khu thảo luận tình cảmChủ thớt xin giúp đỡ! Làm sao bẻ cong trai thẳng nhanh chóng và hữu hiệu?1L tại sao phải bẻ cong trai thẳng? …2L yêu quý sinh mạng, rời xa trai chữ cắn’ phân tích ra chấm hết. chữ cắn’ là 咬, tách ra là 口交 = khẩu giao4L tuy không tán thành, nhưng nếu nhất định muốn thì phương thức hữu hiệu nhất là cắn’ đồng ý với phía trên, đàn ông là động vật cảm quan, nếu như bạn chỉ vuốt’ hắn thì, bọn trai thẳng thỉnh thoảng cũng xóc lọ’ cho nhau giải sầu đấy thôi, mà hắn không có khả năng sẽ hứng thú với hoa cúc của bạn, cho nên cách tốt nhất là cắn’, tuyệt đối không có thằng con trai nào chống cự được, cắn’ nhiều thêm vài lần, phê rồi tự nhiên cong thẹn thùng nói rằng, BF hiện tại của tôi chính là vì vậy mà cong, nhưng di chứng là giờ hắn rất thích BJ, không thích 10.…NL cám ơn mọi người, bọn tôi đã thành một cặp!——————————————————————————-Quán ăn là căn cứ địa của bang Kiếm Tình, đây không phải lần đầu tiên bọn họ tụ họp ở đây, lần nào Mộ Dung cũng đặt cùng một gian phòng, mọi người không cần hỏi đã quen đường cũ tìm được nơi tập Thụ Đừng Chạy đi vào phòng đầu tiên, theo sau là đám người Mạc Thương Tâm, bang chủ Mộ Dung và một cậu trai xa lạ đã ngồi trong phòng, thấy phần lớn đoàn người đã đến thì hai người cùng đứng lên.“Đây là người bạn mới mà đại ca nói hả?” Tiểu Thụ Đừng Chạy hỏi, nghĩ bụng cậu bạn mới này sao quen mắt quá vậy, dường như đã thấy ở đâu Dương vừa định nói chuyện thì Mộ Dung ngăn cản, “Đợi người đến đông đủ hẵng giới thiệu.”“A, đại ca xấu quá nha, còn thừa nước đục thả câu.”“Vai chính còn chưa tới, mấy đứa gấp cái gì,” Mộ Dung hất cằm, “Gọi món trước đi, anh và cậu bạn mới còn có chút chuyện phải nói.”Mộ Dung dẫn Lăng Dương ra ngoài, mấy con mắt đằng sau đồng loạt nhìn theo bọn họ rời đi, cửa vừa đóng lại mấy người vội vã chụm đầu thành một vòng rù rì với phòng mở ra lần thứ hai, một đợt hàn ý lạnh như băng tấn tốc xộc vào phòng, mọi người bất giác run lên ba Lãng lạnh lẽo quét mắt khắp phòng, “Lăng Dương đâu?”Phía sau hắn, Từ Hiền giơ ngón trỏ không ngừng ra dấu trên miệng, mọi người trong phòng nhìn thấy nhưng chẳng ai dám bỏ qua câu hỏi của Diệp Lãng.“Lăng, Lăng Dương là ai?” Tiểu Thụ Đừng Chạy can đảm hỏi.“Có ai mới đến không?” Diệp Lãng lại hỏi.“Có… có,” Cô nàng giơ ngón trỏ rụt rè chỉ ra ngoài, “Vừa nãy đi ra ngoài với đại ca, không biết… đi đâu…”Diệp Lãng lập tức xoay người, Từ Hiền bất ngờ bị hắn đụng trúng.“Cậu ở lại, không được gọi điện.” Giọng nói của Diệp Lãng lộ ra uy lực khôn tả, làm Từ Hiền sợ hãi từ tận đáy lòng, không dám vi Dung dẫn Lăng Dương vào toilet, “Cậu lợi hại thật đấy, chẳng qua là tỏ cái tình thôi mà quậy cho Lâm Sơn long trời lở đất, nếu hôm nào đó cậu cầu hôn thì chẳng phải đứng luôn server à?”Lăng Dương cũng không lý giải được, “Em cũng chả biết sao lại như vậy nữa, tự dưng hắn lại đòi ly hôn.”Mộ Dung hồi tưởng lại, “Chẳng lẽ vì nó hiểu nhầm lời của anh?”Lăng Dương hoảng sợ, “Anh đã nói gì với hắn?”“Anh ám chỉ cậu không dám thổ lộ với nó là vì trong lòng cậu còn băn khoăn… Nhưng ý của anh vốn là cậu băn khoăn chuyện Linh Đang Nhi, chẳng lẽ nó cho rằng cậu băn khoăn chuyện nó có bà xã?”Lăng Dương đau khổ ôm đầu, “Đại ca, sức tưởng tượng của anh Lãng phong phú lắm, anh rốt cuộc đang hỗ trợ em hay kiếm việc cho em đây.”Mộ Dung vô tội xòe tay, “Anh cũng đâu biết sẽ thành như vậy, thấy cậu bây giờ cũng đáng thương quá đi, có muốn anh hai ôm một cái không?”Mộ Dung mở rộng vòng tay làm bộ muốn ôm, bỗng cảm thấy một luồng sát khí, ngẩng đầu lên, giật bắn người.“Mà thôi, tốt nhất là không ôm, anh đột nhiên nhớ ra có việc, về trước hen, hai đứa cứ từ từ nói chuyện.”Hai đứa? Lăng Dương không hiểu, quay đầu lại, cũng giật bắn Lãng đang đứng ngay cửa toilet, mặt không biểu tình, nhìn theo cậu, chẳng hiểu sao hôm nay khí thế của Diệp Lãng đặc biệt kinh người, Lăng Dương vô thức nuốt nước đúng, người này không phải Diệp Lãng mà là Dạ Lang, hơn nữa còn là Dạ Lang trong trạng thái cuồng bạo!Diệp Lãng chậm rãi đi tới, đây cũng là lần đầu tiên Mộ Dung nhìn thấy dáng vẻ này của đứa đàn em, dù nói xưa nay anh chả sợ thằng nào nhưng giờ phút này cũng cảm thấy một luồng hàn ý vô Dung ra khỏi toilet, giúp hai người đóng cửa, lưỡng lự giây lát, lại kéo luôn tấm bảng thông báo “Đang dọn vệ sinh” ra trước Lãng đi tới trước Lăng Dương, không nói một chữ, nhìn Lăng Dương không chớp Dương bị khí thế của đối phương hù dọa, cũng không dám hó hé rồi, chẳng lẽ đối thoại với Mộ Dung vừa nãy đã bị hắn nghe được? Hắn đã biết? Lăng Dương ý thức có chuyện không hay người vô thanh nhìn nhau nửa ngày, Diệp Lãng mới bắt đầu chậm rãi mở miệng, “Em không có gì muốn nói với anh sao? Bà, xã, thân, yêu.”Tim Lăng Dương thít chặt, hắn biết rồi!Hắn biết rồi! Làm sao bây giờ!Trong lòng Lăng Dương cấp tốc hiện lên vô vàn phương án, rồi lại cấp tốc phủi sao bây giờ! Làm sao bây giờ!Lăng Dương cắn răng, liều mạng!Cậu cười tà giây sau, Lăng Dương đột nhiên nghiêng người ra trước, dùng miệng lấp kín miệng Diệp Lãng, thừa dịp đối phương đang hết sức kinh ngạc thì cạy khớp hàm đưa đầu lưỡi vào, linh hoạt trêu đùa đối Lãng kiểu gì cũng không ngờ được tình tiết sẽ diễn biến thần thánh như này, trong lúc nhất thời trở tay không kịp, mặc cho Lăng Dương làm càn trong miệng một nụ hôn, Lăng Dương cấp tốc lui trở về, lười biếng dựa vào tường gạch của nhà vệ sinh, con mắt cong cong nhìn Diệp Lãng kèm theo ý cười, tựa như cảnh vừa nãy chưa từng phát Lãng thoát khỏi sự kinh ngạc, phản ứng đầu tiên là, thân là đàn ông con trai, vậy mà bị một thằng khác cường hôn!Chuyện này còn khó chấp nhận hơn chuyện bị lừa gạt! Lòng tự tôn của chủ nghĩa đàn ông giờ phút này hoàn toàn bị kích phát!Diệp Lãng nắm lấy cổ áo đối phương, hồi đáp y nguyên, nụ hôn này còn lâu còn nồng nhiệt hơn nụ hôn vừa nãy, song phương đều chủ động thèm khát đối phương, hơi thở nam tính tràn vào xoang mũi Diệp Lãng, nhưng không hề khiến hắn thấy kinh tởm mà trái lại còn kích thích hoóc-môn giống đực của hắn, dục vọng muốn áp đảo đối phương đã chiếm cứ hết toàn hệ thần hôn thứ hai kết thúc, song phương đã có chút thở Dương vẫn mang cái vẻ trêu tức kia, cậu nhấc chân cọ cọ giữa đùi Diệp Lãng, khóe miệng nhếch thành một nụ cười mỉm đầy chòng ghẹo, “Ông xã, anh cứng rồi.”Hai chữ “ông xã” vừa thoát ra khỏi miệng, Diệp Lãng cảm thấy phía dưới lại bành trướng thêm vài phần, bị quần jean bó kềm nén đến khó đợi hắn tiến thêm một bước, Lăng Dương kéo Diệp Lãng vào WC kế bên, ấn hắn lên tường, một tay đóng cửa, một tay thuần thục cởi quần hắn. Diệp Lãng có thể cảm giác dục vọng của mình thoát khỏi trói buộc thoáng cái bắn ra ngoài.“Cậu làm…” Chữ cuối cùng bị Diệp Lãng nuốt xuống luôn, hắn kinh ngạc nhìn Lăng Dương quỳ xuống trước mặt mình, vùi đầu vào giữa hai chân mình, phun ra nuốt vào dục vọng của mình. Khoái cảm cực đại từ kích thích sinh lý và thị giác ập đến như sóng cả, nháy mắt vồ lấy Diệp Lãng, khiến hắn không thể cự tuyệt hành động của đối phút này hắn rốt cuộc đã hiểu, tại sao ai cũng nói nam giới là động vật chỉ suy nghĩ bằng nửa thân có thứ gì có thể kích thích ham muốn chiếm giữ và khát khao khống chế của một thằng đàn ông hơn việc có một đứa con trai vô cùng nam tính quỳ xuống trước mặt, sùng bái vật dưới háng của mình không? Huống chi còn là với loài động vật giống đực chảy đầy nhân tố chinh phục trong máu như Diệp Lãng?Từ khi chào đời đến nay Diệp Lãng chưa bao giờ hưởng thụ khoái cảm kịch liệt như thế, rõ ràng như thế, hắn hưng phấn đến run cả ngón tay, ấy vậy mà còn phải nhẫn nhịn không phát ra bất kỳ âm thanh gì, trong không gian nhỏ hẹp bán công khai bán riêng tư như này, chỉ có tiếng thở đứt quãng trầm thấp và dồn dập là tỏ rõ sự thất khống của Diệp nhận được dục vọng đang không ngừng tăng cao, Diệp Lãng vô thức túm lấy tóc đối phương, bắt đầu ra vào trước sau, bỗng trước mắt lóe cường quang, hắn theo bản năng nhắm hai mắt, đầu óc trống rỗng, cả người như có dòng điện chạy qua, cứ thế Diệp Lãng đạt tới cao trào trong miệng Lăng Lãng mở mắt cúi đầu, chỉ thấy được đỉnh đầu đã bị mình chà đạp đến rối bù, vô phương thấy được vẻ mặt hiện giờ của Lăng Dương. Một giây sau, hắn cảm nhận được miệng của Lăng Dương rời khỏi mình, đầu hơi lệch về một bên, từ góc độ của Diệp Lãng, không thấy rõ Lăng Dương rốt cuộc là ói ra hay nuốt vào thứ của hắn, hắn cũng không biết cảm giác khác thường thình lình xuất hiện trong lòng mình bây giờ là bài xích hay hưng tình qua đi, lý trí trở về, một chốc sau Lăng Dương đứng dậy, Diệp Lãng chẳng biết nên đối mặt với cậu bằng biểu tình gì Dương thì ngược lại hầu hạ rất đến nơi đến chốn, giúp hắn xách quần lót, kéo phẹc-mơ-tuya, cài nút quần, chỉnh trang ổn thỏa rồi mới đứng dáng vẻ không biết làm sao mà còn ra sức làm bộ của Diệp Lãng, Lăng Dương mỉm cười, còn vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe môi đầy khiêu thấy hết động tác của cậu, nghĩ tới nơi ấy vừa mới tiếp xúc thân mật với bộ phận bí mật nhất của mình, đánh giá trong lòng của Diệp Lãng với Lăng Dương chỉ còn hai chữ ngứa mông…“Nhanh trở về thôi, nếu không bọn họ sẽ cho rằng anh ăn mất em.” Lăng Dương mặt không biến sắc đẩy cửa đi ra ngoài, nghĩ bụng may là hôm qua nhìn thấy topic kia trên mạng, quả nhiên đàn ông chỉ thua mỗi chiêu này, các tiền bối thật không lừa Dương cùng Diệp Lãng một trước một sau trở về phòng, Từ Hiền tức thì dùng ánh mắt sốt ruột hỏi Lăng Dương, Lăng Dương trộm chìa tay làm hình chữ V với Hiền giật mình, sao có thể, vừa nãy Diệp Lãng rõ là đang bốc hỏa đến sắp dỡ cả quán ăn cơ mà!Cậu lại nhìn thử Diệp Lãng đằng sau Lăng Dương, đối phương như cũ mặt không thay đổi, nhưng rõ ràng không còn đằng đằng sát khí như lúc vừa một bụng lo lắng và khẩn trương của Từ Hiền với Lăng Dương đã đổi thành sùng bái cậu ta rốt cuộc làm sao hay vậy?!Mọi người đã đến đông đủ, bên cạnh Mộ Dung còn trống hai vị trí, thấy hai người trở lại, vội vàng gọi Lăng Dương ngồi vào cạnh mình, Diệp Lãng ngồi xuống cạnh Lăng Dương, kế bên Từ Hiền giờ phút này rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu không có can đảm hỏi thẳng Diệp Lãng, lại không dám cách Diệp Lãng hỏi Lăng Dương, nhịn đến ngứa ngáy cả Dung theo thói quen muốn quàng vai Lăng Dương, vừa đưa tay lên đã thấy Diệp Lãng đang trừng mình, bèn vội vàng lượn một vòng trên không trung thuận đà nâng cái cốc trước Dung nghĩ thầm, móa, tình huống gì đây, con sói này bắt đầu bảo vệ đồ ăn rồi sao?Mộ Dung hắng giọng, “Giới thiệu với mọi người, đây là người bạn mới anh nhắc đến lần trước, Lạc Minh Ảnh.”Ba chữ được nện ra, ở đây trừ vài người biết chuyện thì ai nấy đều ngây như lại Lăng Dương rất thoải mái, tuy cậu không thuộc về những người ở đây, nhưng nhìn ai cũng thấy rất thân thiết, cộng thêm cậu trời sinh đã thân thiện, ở nơi đông người cũng không e lệ, dù thân phận có hơi đặc thù thì cũng chả thấy xấu hổ, “Rất hân hạnh được biết mọi người, mọi người có thể gọi mình là Dương Dương.”Từ Hiền cũng vội đỡ lời, “Dương Dương là người thuê chung nhà với tớ, hai đứa cùng là Yên Đại, nhưng về sau mới nhận ra nhau trong game.”Bang chúng Kiếm Tình trăm mắt nhìn nhau, liên tưởng tới những gì đã trải qua suốt năm tháng cộng thêm một trận oanh tạc tưng bừng tối qua, phản ứng thầm kín của mỗi người là, mụ nó! Thằng này mà không phải Linh Đang Nhi thì tui chặt đầu cho bác Lang làm ghế ngồi!Tiểu Thụ Đừng Chạy đột nhiên “a” lên, “Tôi nhớ ra rồi, cậu là Dê he he, tôi có thấy hình chụp của cậu trên weibo, khi ấy cũng có bác Lang, hóa ra bác sang Yên Đại gặp cậu ta à!”Lăng Dương trộm nhìn Diệp Lãng một cái, đối phương đã nhìn cậu nãy giờ, “A ha ha, vậy hả?”Mạc Thương Tâm cũng nhớ ra, “Đêm hôm đó tôi thấy cậu ở phòng bác Lang, hóa ra cậu không phải bạn trong trường.”Buổi tối? Phòng ngủ? Mọi người không hẹn mà cùng hiểu Dung vội vàng cắt đứt sự liên tưởng phong phú của bà con, “Nếu mọi người đã hữu duyên như vậy thì chi bằng cạn một chén, cùng nhau hoan nghênh bạn mới nào!”Bang chúng Kiếm Tình đều là những người thân kinh bách chiến, thoát khỏi sự khiếp sợ rất nhanh, bầu không khí hiện trường dần khôi phục sinh quá trình Từ Hiền toàn lén chú ý hai người kia, Lăng Dương vẫn như cũ, với ai cũng nói chuyện được, còn không ngừng gắp đồ ăn vào bát Diệp Lãng mang theo vài phần lấy Lãng tuy một mực nghiêm mặt không nói chuyện, nhưng vẫn ăn sạch đồ Lăng Dương gắp Thụ Đừng Chạy nhìn thấy hình thức ở chung của hai người, kích động bàn tán ríu rít với Kiêm Điệp bên người ăn đến tận khuya nhưng hăng hái không giảm, lại gào thét đòi đi hát Lãng cùng Lăng Dương đi ở sau cùng, hai người ở riêng với nhau lần đầu tiên kể từ sau khi ra khỏi toilet, Lăng Dương tức thì khôi phục bản tính.“Ông xã, anh có khát không?”“Ông xã, anh có đói không?”“Ông xã, anh có mệt không?”“Cậu có biết phiền không!”Lăng Dương mang bộ dáng khom lưng cúi đầu, “Ông xã, là lỗi của em, là em không đúng, em không nên gạt anh, em áy náy, em hổ thẹn, em thiệt tình ăn năn, anh đừng giận nữa mòa ~”Cậu chạy ra trước mặt Diệp Lãng vừa chắp tay vừa lắc, “Tha thứ em đi ~ tha thứ em đi, có được không ~”“Xem xét đã!”Mắt Lăng Dương sáng trưng, “Nghĩa là tha thứ em rồi?”“Tôi nói xem xét đã.”“Xem xét đi, xem xét đi, em nhất định sẽ thể hiện tốt, tranh thủ lập công, sẽ không để tổ chức thất vọng đâu!” Lăng Dương xoay quanh Diệp Lãng xoay trái xoay phải, “Có điều thời hạn xem xét là bao lâu? Nửa năm? Ba tháng? Một tháng? Một tuần? Một ngày có được không ~~”Diệp Lãng trừng cậu một cái, Lăng Dương dừng mặc cả ngay tắp lự.“A, em biết ngay ông xã tốt nhất mà ~~~~”“Không được dẹo!”Lăng Dương nghẹn họng, muốn cười lại không dám cười, mím môi nhẫn nhịn nửa ngày, “Ấuuu, ông xã nói câu này bằng người thật còn có cảm giác hơn, lặp lại lần nữa nha?”Diệp Lãng bị tức đến bật cười, đang muốn quay đầu lên lớp’ cậu hai câu thì trong tầm nhìn bỗng xuất hiện một người, bước chân của hắn dừng lại.“Sao vậy?” Lăng Dương thấy đối phương đột nhiên dừng, tầm mắt nhìn thẳng vào một cô gái gần đấy cao khoảng 1m6, vóc người gầy yếu, thì không khỏi thắc Lãng xông tới, kéo tay đối khoảng khắc Diệp Lãng chạm vào đối phương thì cô gái kia đột nhiên chụp tay hắn, bất ngờ quăng ngã cả con người cao 1m83, cân nặng gần Dương nhìn thấy thì sợ hết hồn, vội chạy tới, ngồi xổm xuống đỡ Diệp Lãng, “Anh có sao không?”Cô gái kia thấy mình gây họa, vội dập đầu xin lỗi Diệp Lãng, “Xin lỗi xin lỗi xin lỗi, tôi theo thói quen nên…”“Cô không biết tôi?” Giọng nói của Diệp Lãng tràn đầy không gái nghe vậy ngẩng đầu lên, ngắm nghía Diệp Lãng, “Tôi phải biết anh?”Lăng Dương thầm kêu không ổn, đoạn đối thoại này nghe quen tai quá!Tầm mắt cô gái qua lại mấy lần giữa Diệp Lãng và Lăng Dương, đột nhiên chìa ngón trỏ, “A, anh là…”Một đứa con trai có gương mặt bỉ ổi đi tới từ xa, thấy Diệp Lãng đang ngồi trên đất thì biến sắc, vội vội vàng vàng kéo cô gái rời Dương hoàn toàn không hiểu chi hết, sốt ruột dùng ánh mắt hỏi Diệp Lãng vẫn nhìn theo hai người đến khi đi xa, xong mới quay đầu nhìn về phía Lăng Dương, vẻ mặt khó tin, “Cô ta là Linh Đang Nhi.” Tác giả Dịch Tu La Độ dài 87 chương Tình trạng Hoàn Thể loại võng du, vườn trường, hài, HE, có một chút SM super nhẹ luôn thậm chí theo ý mình chỉ tính là tình thú biến thái chút thôi chứ không phải SM Nhân vật chính Diệp Lăng x Lăng Dương Bản tóm tắt ngắn cho những ai không muốn bị spoil Hai bạn trẻ chơi game quen nhau trên mạng rồi gặp nhau ngoài đời thầm mến các kiểu nhưng không biết thân phận thật của đối phương nên dẫn đến đủ màn cẩu huyết hài hước các kiểu Từ ngữ mấu chốt võng du, thụ cong sẵn công là bị bẻ, có chút tình thú về giày giữa công và thụ cân nhắc khi đọc WARNING!!! BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY TRỞ ĐI SẼ CÓ SPOIL!!! Lăng Dương thụ mua một tài khoản game trên mạng vô tình lại vớ phải cái tài khoản của một kẻ lừa tiền lừa tình, bị Diệp Lăng công vô sỉ yêu cầu tiếp tục đóng giả bạn gái vờ mất trí vì sĩ diện của ảnh. Sau đó là một cuộc tình oanh oanh liệt liệt gà bay chó sủa hài cười không nhặt được mồm, nhưng cũng có lúc bi thương cầm lòng không đặng. Ngoài ra đó còn là cuộc sống sinh viên đầy náo nhiệt với đủ thứ trên trời dưới đất mà thân phận thật sự của các nhân vật trong game ngoài đời lại khiến cả công lẫn thụ đều bất ngờ. Trước giờ mình không thích đọc võng du lắm vì ngôn ngữ mạng nhiều, hơn nữa đối thoại các nhân vật trong game rất ngắn và cụt lủn nên nhiều khi đọc không thấy “đã”. Nhưng với bộ truyện này mình cam đoan là đọc đi các bạn sẽ không hối hận. Tuy là võng du nhưng truyện kết hợp với cả cuộc sống bên sinh viên bên ngoài và cả hội homosexual trên forum rồi cả hội BDSM các kiểu,… nói chung là không chỉ bó buộc trong game. Game chỉ là cầu nối cho câu chuyện bắt đầu chứ không hoàn toàn làm công thụ yêu nhau, vì thế tình cảm giữa hai người bọn họ cũng chân thật hơn nhiều. Bạn thụ Lăng Dương thì cutoe khỏi phải nói rồi ///v\\\, trong game thì vô sỉ không ai bằng, bán manh giả gái làm nhân yêu không hề ngượng, ngoài đời thì cũng mặt dày không kém, lần đầu gặp công ngoài đời còn có ý bẻ cong người ta. Còn bạn công Diệp Lãng ban đầu trông như là một thẳng nam chính trực nhưng càng về sau càng biến thái phúc hắc, phải nói là một cặp trời sinh. Cứ nhìn tiêu đề từ “Lãng ca là trai thẳng” chuyển thành “Lãng ca bắt đầu cong” rồi cuối cùng “Lãng ca bắt đầu biến thái” là hiểu. Mà bộ này cũng là bộ đầu tiên mình đọc mà nam phụ đẹp trai hơn công = Theo lời lý giải của bạn anh công thì đó là một điều may mắn vì khiếu thẩm mỹ bạn thụ có vấn đề, vì công không đẹp bằng nam phụ cho nên mới hợp gu hơn = Mạch truyện không nhanh không chậm, những khúc mắc trong quá khứ cũng được tháo bỏ dần dần. Công không phải mối tình đầu của thụ, ban đầu thụ thầm mến nam phụ Mạnh Hổ cũng là thanh mai trúc mã, anh này cũng mến thụ nhưng không dám nói ra. Sau này thụ bị hãm hại dẫn đến có hiểu lầm xích mích với ảnh, do đó mới đi mua acc game mới chơi rồi gặp được công. Sau khi công thụ yêu nhau hết cả rồi anh Mạnh Hổ tội nghiệp mới biết được chân tướng quá khứ mình bị người lừa, nhưng hỡi ôi lúc này quá trễ anh Lãng đã hốt bé dê con về nhà rồi = Chỉ có thể nói số anh này nhọ, âu cũng là có duyên mà không có phận. Buồn cười nhất là chi tiết công nghe Mạnh Hổ nói từng hôn lén thụ lúc thụ say thì nghiến răng kêu Mạnh Hổ là Doãn Chí Bình * = * Doãn Chí Bình là một nhân vật trong Thần Điêu Đại Hiệp, thầm yêu Tiểu Long Nữ nhưng không dám nói ra. Trong một lần lúc Dương Quá đi nói chuyện riêng với cha nuôi là Âu Dương Phong, ông sợ Tiểu Long Nữ đi theo nghe lén nên điểm huyệt bất động. Doãn Chí Bình trốn ở gần đó thấy vậy liền dùng bịt mắt che mắt Tiểu Long Nữ rồi bắt đầu xxx, do bị điểm huyệt không chống cự được+bị che mắt nên Tiểu Long Nữ vẫn luôn nghĩ lần đầu tiên của mình là với Dương Quá. Đây là dựa theo trí nhớ của mình, về tên cha nuôi của Dương Quá thì mình không nhớ rõ lắm có đúng không nếu có chỗ nào sai sót thì mong bỏ qua 😦 Truyện này nhiều CP, nhưng tác giả biết cách khai thác, hiểu rõ bên nào chính bên nào phụ nên không khiến độc giả có cảm giác bị áp đảo hay bị loạn. Mình từng đọc một số truyện nhiều CP khác mắc phải lỗi chung là đôi khi đất diễn hai nhân vật chính còn ít hơn các cặp nhân vật phụ khác, cho nên đối với truyện này rất là hài lòng. Truyện này tuy cũng có những lúc trầm lắng nhưng phần lớn thời gian vẫn là hài cười không ngừng. Ví dụ như ban đầu vì để nói dối đám bạn trên mạng mà Lăng Dương đã bịa ra một câu chuyện cho bản thân là nữ học ở trường thể dục thể thao đi thi đấu hạng mục xx vì bị tông xe nên mất trí nhớ rồi sau đó gặp phải một cô gái cũng có thân phận y chang vậy = Hoặc anh công không biết Lăng Dương ngoài đời cũng chính là bà xã mà tưởng là nick khác nick này là clone do bé Dê ban đầu sợ anh công phát hiện nên nói xạo là nick chính của mình nên chia tay, xong sau đó trên mạng huyên náo một phen cuối cùng bạn Dê tự dùng acc chính kết hôn với acc clone của mình = Rồi những nhân vật phụ không chỉ làm nền mà đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc cởi bỏ những gút mắc, đồng thời thúc đẩy tình cảm hai nhân vật chính. À quên, bạn thụ có sở thích cuồng giày, là người trong giới giày, là một nô chó Ngao chính hiệu trong giới cuồng giày của truyện thì chủ là những người mang giày SM tình thú các kiểu còn nô là bên chịu, giống như công với thụ, song hướng là những người vừa có thể làm chủ vừa có thể làm nô. Chó Ngao là chỉ những người cả đời chỉ chung tình với một người duy nhất vì đặc điểm của chó Ngao là cả đời chỉ nhận một chủ. Anh công ban đầu không biết cái này, sau đó thấy bạn thụ lén lén lút lút rồi mới đi tìm hiểu thì phát hiện ra một chân trời mới và từ đó bước chân lên con đường S không giới hạn. Cái này mức độ nặng nhẹ tùy cảm nhận mọi người, theo ý mình là hết sức nhẹ nhàng giống như tình thú giữa hai bên thôi, bạn nào đọc mấy bộ có cosplay tình thú kêu chủ nhân mà vẫn chịu được thì với truyện này hẳn là ok không vấn đề. Nói tóm lại là một bộ truyện hay, ở kết thúc sẽ giải thích vì sao truyện có cái tên Cảm ơn em vẫn cười. Truyện này công không phải tổng tài nắm mạch máu kinh tế gì hết nhà ảnh giàu có công ty nhưng cũng chưa đến mức đứng đầu thế giới hay quốc gia, cũng không được đề cập nhiều trong truyện, thụ cũng không phải bạch liên hoa hay tấm gương nhà nghèo vượt khó,… Nói chung họ chỉ là hai con người hết sức bình thường và có hơi biến thái gặp nhau và yêu nhau mà thôi, nhưng cũng chính vì thế mà tăng sức hấp dẫn cho câu chuyện rất nhiều. Trong mắt mình công tặng cho thụ cây búa mình tự làm nó còn quý giá hơn bất kỳ món quà nào khác. Còn rất nhiều chi tiết khác nhưng mình sẽ không kể hết vì như thế thì mất hết hay, nhìn chung bộ này đáng đọc và có thể đọc lại lần 2 lần 3 thậm chí n lần. Giữa một rừng đam mỹ toàn tổng tài dùng tiền đè chết người khác thì công trong truyện này thiệt là hiếm hoi biết bao = Link đọc online hoàn – Link đọc offline hoàn *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để gởi tin Qfnidaye nặc danh, khu gửi Homo***ualTiêu đề ha ha ha ông biết dùng đại lý rồi!Trạm gởi tin không biết khu vựcMột kẻ thiểu năng dạy ta, không bao giờ sợ bị lộ IP nữa.——————————————————————————-Người gởi tin Sevenwind Phong, khu gửi Homo***ualTiêu đề Re ha ha ha ông biết dùng đại lý rồi!Trạm gởi tin BBS học viện thể thao Lạc Minh cây xanh nước biếc chuyển tới BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng ngườiChúc mừng, về sau có tìm hốc cây thổ lộ cũng không ai biết cậu là ai ——————————————————————————-Chung kết bóng rổ đại hội thể thao được diễn ra vào chín giờ sáng thứ bảy, khi Diệp Lãng đến nhà Từ Hiền lúc tám giờ, cửa phòng Lăng Dương vẫn còn đóng Hiền bất đắc dĩ xòe tay, “Dương Dương còn đang ngủ, nó là thần ngủ chuyển thế, chỉ cần không có bữa sáng ăn chực thì nó có thể ngủ thẳng cẳng đến mười giờ, cậu đi gọi nó đi, nếu không hôm nay đừng hòng đi.”Từ Hiền trở lại phòng mình nói điện thoại, Diệp Lãng đi gõ cửa phòng Lăng Dương, gõ đi gõ lại mấy lần cũng không có động tĩnh, mọi người cùng là nam sinh, Diệp Lãng không nghĩ gì nhiều, đơn giản đẩy cửa Hiền đột nhiên nhớ ra một chuyện, ló đầu từ phòng kế bên, “Đúng rồi, cậu đừng vào phòng nó, Dương Dương có…”Từ Hiền nói được một nửa thì thấy Diệp Lãng vội vàng đóng cửa, vẻ xấu Hiền giựt khóe miệng, đấu tranh nói cho xong đoạn sau, “… thói quen ngủ “nuy”, nó nói như vậy gần gũi thiên nhiên hơn…”Diệp Lãng cúi đầu, không phát biểu ý kiến về chuyện Hiền tức khắc ý thức bản thân đã phạm một sai lầm, “Cứ để tớ kêu thì hơn.”Cậu nói với di động vài câu, cúp điện thoại đẩy cửa phòng Lăng Dương lần thấy quang cảnh trước mắt, Từ Hiền nhắm chặt đôi mắt, về sau phải giáo dục Dương Dương cho ra nhẽ, chăn chỉ dùng để đắp, không phải dùng để cuộn thành một cục ôm gần rồi Từ Hiền cũng nhìn thấy vết sẹo sau lưng Lăng Dương mà Diệp Lãng nhắc tới lần trước, một vết sẹo rất dài bất quy tắc, tuy đã hoàn toàn lành lặn, nhưng có thể tưởng tượng ra tình cảnh khi ấy nhất định rất hung hiểm, chẳng trách Lăng Dương về sau lại sợ Dương cực không cam lòng bị Từ Hiền lôi ra khỏi giường, uể oải ra khỏi phòng, nhìn thấy Diệp Lãng, tinh thần tức thì phấn khởi hơn nhiều, vui vẻ lên tiếng chào Lãng có chút mất tự nhiên nghiêng đầu sang một bên, tựa hồ nhớ ra chuyện gì không nên ba người đi đến hiện trường thi đấu thì trong nhà thi đấu đã ngồi đầy người, có không ít người bởi vì không có chỗ ngồi mà chen chúc ở lối đi nhỏ và bên rìa nhà thi chẳng biết Bạch Lung thần thông quảng đại như nào mà biến ra được bốn vị trí có tầm nhìn tốt nhất ở hàng đầu, khi bọn Từ Hiền đến ngồi, có thể cảm nhận được vô số con mắt từ sau lưng đang “gột rửa” đấu còn chưa bắt đầu, không khí đương trường đã rất sôi động, có một tập đoàn bất minh đang làm nhà cái mở sòng bạc, Lăng Dương ham vui thấy vậy cũng xáp vào đặt một cuốc.“Bọn họ đang cược ai thua ai thắng à?” Từ Hiền Dương cười đến có chút tiểu tà ác, “Cược hiệp mấy sẽ đánh nhau.”Phong cách chơi bóng của Tiền Đường và Lạc Minh cùng nổi danh dũng mãnh, chỉ cần gặp nhau sẽ chẳng có chuyện lành, cơ hồ chung kết mỗi năm đều sẽ có va chạm, phạm quy kỹ thuật vẫn còn nhẹ, có lần nghiêm trọng nhất còn đánh cả trọng tài điều đình phải vào viện, hai bên cùng bị hủy tư cách.“Cậu đặt cái gì?” Bạch Lung xáp lại hỏi.“Tớ đặt bọn họ đánh không nổi, đây là cửa cực ít người, nếu trúng tớ sẽ phát tài,” Dứt lời cậu còn quay sang hỏi Diệp Lãng, “Anh Lãng có muốn chơi chung không? Buôn một lãi mười à nha.”Diệp Lãng suy nghĩ một chốc, móc ví tiền đưa cho cậu, Lăng Dương cũng chả khách sáo, rút luôn một tờ tiền giấy, “Yên tâm, có Tiểu Bạch Long tại đây sẽ không cho anh bị thiệt.”Bạch Lung gật đầu, “Làm gì có.”Quả nhiên trận đấu vừa mới bắt đầu song phương đã không ngừng âm thầm giở thủ đoạn, tứ chi tiếp xúc được thăng cấp một bậc, bởi vì va chạm nhiều quá, trọng tài chỉ đành mắt nhắm mắt mở, nếu không trận banh này vô phương đánh tiếp. Từ Hiền ngồi xem trên khán đài, cảm thấy số tiền của Lăng Dương nhất định mất trường quân đội chuyên luyện tập đánh người, ở phương diện động thủ hiển nhiên cao minh hơn một tí, bề ngoài tỉnh bơ bề trong công phu cản trở được dùng đặc biệt thuần thục, khi phòng thủ cánh tay khuỷu tay gạt cái là tấn công ngay chỗ hiểm của kẻ Bạo Long bị khuỷu tay của một cầu thủ trường quân đội đánh trúng bụng, tức giận đến đi tới đẩy đối phương một cái, trọng tài lập tức tuýt còi phạm quy kỹ thuật, Thích Phong tiến lên ngăn cản Bạo Bạo Long sắp nổi điên, thấp giọng nói vào tai cậu vài câu, bấy giờ mới giữ vững được cục người bên trường quân đội thấy vậy bèn trao đổi ánh mắt với nhau, xác định được điểm đột phá, về sau đủ loại ám chiêu đều dùng hết lên người Bạo Bạo Long, vào một lần nhảy lên tranh bóng, hai cầu thủ trường quân đội đồng thời dùng cơ thể tấn công Bạo Bạo Long, không ngờ xô cậu văng ra Phong luôn một mực bình tĩnh thấy vậy lửa giận ngút trời, nắm cổ áo đồng phục kẻ gây sự, đối phương cũng lập tức làm y chang, chúng nhân trường quân đội đã sớm chờ thời khắc này, bao vây tập thể, người học viện thể thao đương nhiên cũng không chịu yếu thế, đường hoàng đứng ra, xung đột bên bờ bùng khán đài tức thì đầy tiếng huýt sáo, đặc biệt những người đặt cược hiệp một sẽ ra chuyện càng dẫn đầu quấy rối kịch liệt hơn, nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, một bóng người màu trắng nhảy khỏi khán đài cao ba mét, tung chiêu pháp sư vụt hiện một skill trong Warcraft, pháp sư bay đến trước mặt địch thủ cách 20 ô lướt đến trước mặt hai người đang chuẩn bị choảng nhau, đồng thời mỗi tay giữ chặt cổ tay một người cùng bị tên Trình Giảo Kim đột nhiên xuất hiện này dọa hết hồn, người bên trường quân đội vừa định lên mặt với kẻ vừa tới, quay đầu nhìn thì ra là Bạch Lung, nắm tay khựng ngay giữa không trung.“Đang yên đang lành, đánh cái gì mà đánh,” Bạch Lung tận tình khuyên nhủ.“Là chúng động thủ trước,” Người bên trường quân đội không cam lòng mà chỉ vào Thích Lung thả lỏng hai tay, lui về sau một bước, khẽ cúi đầu dùng ngón trỏ cọ cọ chóp bên trường quân đội im ngay tắp Phong thấy vậy cũng buông tay, chuyển sang quan tâm thương thế của Bạo Bạo tài vốn đang chuẩn bị co giò chạy, lúc này mới thấp tha thấp thỏm thổi còi, “Cậu cậu cậu, khán giả sao có thể chạy vào sân bóng hả?”Bạch Lung cười hì hì, “Em là fan cuồng của bọn họ, muốn chạy lên xin chữ kí, giờ về ngay đây.”Bạch Lung chạy về, nhảy thẳng lên, tay vịn mép khán đài chân đạp mặt tường hai bước đi lên, nhảy vào chỗ ngồi. ngầu! ಥ⌣ಥLeo tường là một trong các bài huấn luyện cơ bản của trường quân đội, sinh viên trong trường chẳng thấy gì nhưng sinh viên ngoài trường thì nhìn cảnh này mà kinh ngạc đến trợn mắt há Dương mải mê đếm tiền chẳng thèm ngẩng đầu, tựa hồ đã nhìn quen chuyện này như cơm bữa, “Nhìn thấy chưa, đây là uy lực của ác bá Tiền Đường.”Từ Hiền mang đầy vẻ sùng bái, đến Diệp Lãng cũng phải hơi bất ngờ, nhìn bề ngoài thì Bạch Lung thật sự chỉ giống một văn nhân.“Đáng tiếc lại là bát trong vương bát.” Lăng Dương cười gian nói tiếp. vương bát, đồng âm với vong bát, có nghĩa là quên 8 = quên cái thứ 8 trong 8 đức hạnh “giáo, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ” aka vô sỉBạch Lung hơi cúi đầu, ngón trỏ cọ chóp mũi, Lăng Dương tức thì ngậm miệng, không cười, ra vẻ tui không nói gì hết cậu chả nghe gì Bạo Long khi ngã xuống đã trật mắt cá chân, không thể tham gia trận đấu tiếp, cậu ấm ức ngồi trở lại khu nghỉ ngơi bên sân, vị trí chếch về bên dưới cách bọn Lăng Dương không là thành viên trong một bang, Lăng Dương đương nhiên phải phô bày tình huynh đệ của mình một tí, cậu thò đầu ra, “Yô! Bạo Bạo Long!”Bạo Bạo Long vốn đang tâm trạng dễ cáu kỉnh, ngẩng đầu vừa thấy Lăng Dương thì phát hỏa luôn, “Sao đi đến đâu cũng thấy ngươi thế hả?”Lăng Dương nhếch miệng cười, “Ha, xin hãy gọi tui là Dương Bảo Ca!”Bị Bạch Lung phá rối, về sau người của trường quân đội dẹp bớt mấy trò thủ đoạn, học viện thể thao tự nhiên cũng nghiêm túc tập trung thi đấu, song phương càng đánh càng hăng, điểm số sít sao, khán giả đều bày tỏ chuyến này đi không uổng công, chẳng qua tiền cược không thu hồi được hơi bị viện thể thao tổn thất một gã chủ lực, tuy dự bị cũng rất mạnh nhưng cuối cùng vẫn thua hai điểm, trường quân đội Tiền Đường giành được quán quân, ưu thế sân nhà tức thì được thể hiện, trên khán đài lanh lảnh bài quân Dương bị chấn động đến đau hết cả tai, kéo Diệp Lãng bên cạnh, “Đi, chúng ta đi dạo một chút.”Từ Hiền vừa nhấc chân định đi cùng thì bị Bạch Lung xách cổ trở về, “Cùng cái gì mà cùng, ở lại hát quân ca.”Từ Hiền “…”Lăng Dương dẫn Diệp Lãng lượn qua lượn lại quanh trường quân đội có vẻ rất quen thuộc, Diệp Lãng vô cùng ngạc nhiên.“Cậu rất quen nơi này?”“Ừ, hồi năm nhất thường qua đây chơi.”“Nơi này không phải quản lý khép kín à?”“Anh dán hình chụp của Tiểu Bạch Long lên trán, cho dù vào kho vũ khí cũng không ai ngăn cản.”Diệp Lãng đi theo Lăng Dương đến một sân huấn luyện chẳng biết làm cái gì, có rất nhiều máy móc hắn chưa từng thấy qua.“Nơi này là chỗ nào?”“Huấn luyện cơ địa phi công, năm nhất tới đây làm luyện tập cơ bản, năm hai mới có thể ra cơ sở phụ bên ngoài lên máy bay, Hồ Sóc là vùng đồi núi, không có nhiều đất bằng cho bọn họ hành xác như vậy.”“Hình như cậu rất hiểu mấy thứ này?”Lăng Dương nhảy lên một cái bánh xe thật lớn, hai tay nắm chặt lan can của bánh xe, “Xoay tôi đi.”Diệp Lãng đi đến bên cạnh bánh xe, dùng một nửa sức lực xoay bánh xe theo chiều xuống dưới.“Nhanh nữa không sao đâu.”Tốc độ của bánh xe nhanh hơn, cả người Lăng Dương đều theo bánh xe xoay tròn 360 độ cực nhanh theo chiều thẳng đứng, miệng còn hét lên đầy hưng Lãng chỉ nhìn thôi đã thấy hoa mắt, “Xoay như vậy mà cậu không choáng?”Lăng Dương từ từ dừng lại, “Vừa mới bắt đầu thì có thật, luyện nhiều rồi thì không còn.”“Cậu luyện cái này làm gì?”“Đây là yêu cầu cơ bản để làm phi công, bay trên trời còn xoay nhiều hơn như này cơ, từ nhỏ tôi đã tập, a, còn cái này nữa.”Lăng Dương lại bày ra một tư thế rất cổ quái, xoay vòng tại chỗ nhanh như gió, động tác này Diệp Lãng đã từng thấy qua, huấn luyện bóng đá có khi sẽ dùng cái này để rèn luyện năng lực cân bằng cho cầu thủ, nhưng Diệp Lãng chưa từng thấy ai xoay nhanh như Lăng Lãng nhớ hồi trung học xem thành viên đội bóng của trường làm huấn luyện này, sẽ là hai người một tổ, khi một người xoay, người còn lại sẽ đứng bên cạnh bảo hộ, bởi vậy khi Lăng Dương dừng lại, Diệp Lãng theo bản năng đỡ đối phương một phen.“Í? Anh cũng biết?” Lăng Dương trái lại dừng rất ổn định, “Động tác này rất nguy hiểm, bình thường xoay phải có người bên cạnh trông, nếu không rất dễ té dập đầu.”Nói đoạn cậu vén tóc mái trên trán, “Xem, tôi từng bị té sứt đầu.”Diệp Lãng chăm chú ngắm nhìn, phần trán của Lăng Dương có một dấu vết mờ mờ chỉ to bằng ngón út, bởi vì thời gian lâu, gần như đã khôi phục màu sắc như vùng da xung quanh, không nhìn kỹ sẽ chẳng thấy gì.“Cậu bị thương nhiều thật đấy.” Chỉ Diệp Lãng biết đã có ba chỗ.“Có thể bởi vì da tôi dễ bị sẹo?” Lăng Dương nghĩ đến vấn đề này cũng rất sầu não, “Khó coi chết được, muốn xóa cũng xóa không hết.”“Con trai trên người bị thương tổn thì có xá gì.” Diệp Lãng đột nhiên nhớ tới lý do Lăng Dương không muốn vào phòng tắm công cộng, xem ra đối phương thực sự để ý việc trên người có sẹo.“Phì, đấy toàn là suy nghĩ của mấy ông nhà quê.” Là một GAY xinh xẻo, trên cơ thể có tỳ vết quả thực là vết nhơ Lăng Dương khó mở lời! Đương nhiên điều này Diệp Lãng sẽ không Lãng đột nhiên nhận ra một vấn đề, “Cậu luyện tập nhiều như vậy là vì làm phi công? Vậy sao cuối cùng không làm?”Tiền Đường là trường quân đội quản lý không quân, trong sân trường đâu đâu cũng có thể nhìn thấy đủ dạng mô hình phi cơ, lần trước Từ Hiền tới là buổi tối, không nhìn rõ như ban ngày, giờ này Từ Hiền đang đứng trước một mô hình máy bay chiến đấu kiểu cũ thời thế chiến thứ hai, cúi đầu đọc dòng chữ thuyết minh khắc trên tấm bia đá.“Lần trước cậu nói, Dương Dương kiểm tra sức khoẻ không qua, không phải vì say máy bay à?”Bạch Lung cười nhạo một tiếng, “Cậu hỏi nó một trăm lần, nó có thể cho cậu một trăm lý do, không cái nào trùng lặp, nhưng cũng không cái nào là thật.”“Vậy lý do thật là?”“Cậu đoán không ra sao?” Bạch Lung đi đến trước bia đá, đầu ngón tay như vô ý quẹt đi lớp bụi mờ trong khe, “Không quân kiểm tra sức khoẻ rất hà khắc, không chỉ cơ thể khỏe mạnh, tố chất vững vàng, mà bề ngoài cơ thể cũng yêu cầu tuyệt đối hoàn mỹ, một đinh điểm tỳ vết cũng không được phép tồn tại.”“Lăng Dương?”Lăng Dương nghe thấy có người kêu tên mình, mới hoàn hồn, “A, xin lỗi, tôi lại thất thần sao?”“Cậu không sao chứ?” Diệp Lãng quan tâm Dương lắc đầu, “Không sao, vừa nãy nói đến đâu rồi?”“Nói đến cậu vì sao không làm phi công.”“À, cái đấy hả,” Lăng Dương phẩy tay đầy thờ ơ, “Giấc mơ thời trẻ con thôi, trước đây ai mà chẳng có một giấc mơ, nhưng có mấy ai làm thành sự thật.”※Buổi tối Diệp Lãng online đã thấy Linh Đang Nhi trên mạng, hắn làm bộ vô tình hỏi Mạc Thương Tâm thì biết Linh Đang Nhi buổi chiều có lên mạng một lần, còn cùng bọn Lữ Tiểu Bố đi phó bản hàng ngày, mà khi đó hắn đang cùng Lăng Dương tản bộ trong sân Tiền giờ Diệp Lãng có thể xác định Lăng Dương và Linh Đang Nhi là hai người khác biệt, nhưng chẳng biết vì sao, nhận thức như thế trái lại khiến Diệp Lãng rất không thoải Đang Nhi thấy Diệp Lãng lên liền kéo hắn đi xếp hàng sân đấu xếp hàng chờ bắt đội, tác dụng của phòng chiến trong 2V2 rất đơn giản, chủ yếu ở chỗ có kiếm được một đồng đội thích hợp không mà thôi, nếu gặp được một đồng đội tế ti cực mạnh, cho dù trình độ bản thân bình thường thì cũng có thể kiếm được thành tích không chi mấy ngày hôm nay, Linh Đang Nhi đã dần truyền thụ cho hắn không ít kỹ xảo PK của phòng chiến, Diệp Lãng là một người có khả năng hấp thu rất mạnh, phối hợp với Linh Đang Nhi đã sắp tiến đến giai cảnh, đẳng cấp của cả hai đã sắp chạy tới cấp sàn đấu phải đạt tới 2200 điểm mới có thể đổi miếng hộ vai của bộ trang bị, quý trước đội ba ba tạm thời của Diệp Lãng thành tích luôn quanh quẩn từ 1300 đến 1600, dựa theo xu thế phát triển này, phỏng chừng Diệp Lãng muốn lấy một miếng hộ vai hẳn không thành vấn này hai người đánh được một nửa thì màn hình của Diệp Lãng lại nhảy ra thông báo của hệ thống.【 hệ thống 】 [Lạc Minh Ảnh] đăng Lãng sửng sốt, không thèm để ý bản thân còn đang PK, ngón tay đã đi trước não mà gửi tin.【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang hình như cậu rất ít online?Gần đây bang hội của Thích Phong khai hoang nên tiêu tốn rất nhiều, hôm nay lâm thời nhớ ra trong kho của acc nhỏ còn dự trữ vài người máy sửa chữacó tác dụng sửa trang bị, bèn muốn lấy ra dùng, kết quả vừa online đã nhận được tin nhắn của Dạ Lang, tức thì thấy thiệt buồn mình rõ ràng đã nhắc nhở Lăng Dương, gã lao công của cậu ta có hứng thú với bản thân cậu ta hơn, nhưng cậu ta cứ không tin, nhất quyết phải đi con đường cách mạng ngoằn ngoèo, phải nói thế nào nhỉ? Đúng là bị rắn cắn một lần, sợ dây thừng mười điều, bằng tính cách của Thích Phong, hắn còn lâu mới thuận thế lót đường cho đối phương, không ngáng chân đã nể tình lắm tiếc hôm nay không có thời gian, không thể cùng chơi với tình địch một tí, Thích Phong chuyển người máy sang acc lớn xong, bấy giờ mới đánh chữ trả lời Diệp Lãng.【 nói chuyện riêng 】 Lạc Minh Ảnh ha ha.【 hệ thống 】 [Lạc Minh Ảnh] đăng đấu này Diệp Lãng thua không cần bàn cãi, Linh Đang Nhi ở bên kia tò mò hỏi sao đang đánh nửa chừng tự nhiên bất động, có phải bị lag không?Diệp Lãng đột nhiên không còn hưng trí gì nữa, bịa đại lý do đuổi cổ Linh Đang Nhi, ngẫm nghĩ nửa ngày chẳng biết nên làm gì, rốt cuộc bay tới hồ Thệ Vấn câu vừa câu cá vừa tư lự, cái từ ha ha chết tiệt này đến cùng có ý gì?_______________________________Lời tác giả Phi công khi bay lên trời sẽ có nguy cơ bị nứt vết thương cũ, nhất là những người lái máy bay chiến đấu do áp suất không khí lớn. Trên người có thương tích thì đừng nói không quân không qua, đến cả hàng không dân dụng cũng không qua được. Nhưng ngồi máy bay thì không sao, cho dù ngồi phó lái cũng được, chỉ cần không phải tự mình lái. Kiểm tra sức khoẻ của phi công siêu cấp khắc nghiệt, bình thường vận động ít rất khó qua cửa, nhưng vận động nhiều quá cũng không được, nhịp tim của vận động viên chậm hơn người thường, lên trời sẽ bị ảnh hưởng, cho nên như Phong Mực Ống và Bạo Bạo Long đi thi tám phần cũng sẽ rớt. Tiểu Linh Dương từ nhỏ đã rèn luyện theo tiêu chuẩn phi công, khống chế lượng vận động của mình rất tốt, qua lời của Bạch Lung chúng ta có thể thấy, Lăng Dương chỉ tập bơi lội có lợi cho tâm phế và trượt băng cường hóa cân bằng, cả hai đều hỗ trợ cho phi hành. Những manh mối nhỏ như này rải rác rất nhiều trong truyện, chỉ xem mọi người có nhìn ra hay không. Hồi cấp ba các bạn trong trường của tác giả cùng đi thi phi công, rớt sạch bách, sống được đến cửa cuối cùng chỉ có BF khi đó của tác giả ý? này có tính là tin giật gân không?, cuối cùng bởi vì khi đứng thẳng vai trái thấp hơn vai phải 1cm mà bị đào thải, thiệt tình không biết làm sao đo ra được nữa ╮╯▽╰╭À nói sai một chỗ, Phong Mực Ống chiều cao vượt tiêu chuẩn, rớt từ vòng gửi xe Edit LinhThể loại school life, romance, drama, game, vật Diệp Lãng x Lăng Dương bỏ tiền ra mua một tài khoản nữ trong game để chơi hết 500 đồng. Mua xong rồi vào chơi mới biết tài khoản này đã kết hôn có chồng hàng mua rồi miễn trả lại. Đành chấp nhận làm nhân yêu nam mà lấy tài khoản nữ chơi cũng vì tiếc tiền 500 chuyện còn được khai thác ở khía cạnh khác của cuộc sống đầy náo nhiệt và ồn ào thời sinh viên của những chàng trai đại học thích spam trong box Homo***ual của BBS trường .

cám ơn em vẫn cười